Con muốn nói với má nhiều điều lắm, có rất nhiều lời mà con chưa dám nói…
Thưa má, con là con gái út của má đây. Tối hôm nay, khi đang viết bức thư này tại Liên Hoa tịnh viện, thì chắc má đã ngủ rồi. Nhân dịp này, khi đi tu tập tại đây, con đã học được rất nhiều điều, các sư thầy, sư cô dã dạy bảo cho con biết cách yêu thương cha mẹ, bạn bè và biết cách chia sẻ cảm xúc của mình nhiều hơn. Từ nhỏ đến giờ, thật sự chưa bao giờ con nói rằng”Con yêu mẹ”. Có nhiều lần con muốn nói lắm, nhưng con lại không bao giờ muốn nói. Con là 1 người rất khó chia sẻ cảm xúc với người khác, nhưng đối với má thì lại càng không dám. Thật sự, con chính là người khiến cho 2 mẹ com mình xa lánh nhau đi, trong khi là con biết rằng,má luôn luôn tìm cách để chia sẻ cảm xúc với con. Con thật sự xin lỗi má nhiều! Quả thật, sau khóa tu này, con đã hiểu được rất nhiều, con yêu ba má nhiều hơn, muốn chia sẻ nỗi niềm với với má nhiều hơn . Và con muốn nói rằng:”Con yêu ba má nhiều lắm”.
Năm con lớp 6 thì ba đã mất, đó chính là 1 sự việc khiến con cảm thấy đau khổ nhất, đó chính là 1 cú sốc tâm lí lớn nhất trong đời con. Và từ sau đó, gánh nặng lại đè nặng lên vai mẹ nhiều hơn. Biết bao là trách nhiệm nặng nề, vừa phải lo cho con, vừa phải cho nhà nội, nhà ngoại, hơn nữa chính là nỗi đau mất chồng. Không phải ai cũng biết, từ khi ba mẹ cưới nhau về, vì ba bị bệnh tim nên khó có thể làm những việc nặng nhọc, để kiếm tiền nuôi anh em chúng con. Ba chỉ có thể làm những việc nhà đơn giản, chăm sóc chúng con, và ba chính là người bạn tinh thần của con. Nên khi ba mất, con thật sự rất buồn, đau khổ, sự mất mát ấy dường như không thể bồi đắp được. Từ khi ba mất, dường như con đã lạnh nhạt với mẹ hơn, con cũng không biết tại sao nữa! Con biết rằng; má luôn tiết kiệm dành dụm từng đồng để nuôi chúng con ăn học, cho chúng con ăn uống, đầy đủ , quần áo đẹp đẽ… Nhưng con lại luôn đòi hỏi nhiều hơn thế, khiến cho má phải lo âu. Đã rất nhiều lần, con nạt nộ mẹ, hay lười biếng, lì lợm khiến má luôn đau lòng. Nhưng con không hiểu tại sao rằng má luôn nói tốt con với người khác. Má nói con siêng năng, ngoan hiền và luôn vâng lời má. Có nhiều lúc con thấy hối lỗi lắm, con muốn nói xin lỗi mẹ, nhưng lại không có can đảm để nói. Con muốn nói với má nhiều điều lắm, có rất nhiều lời mà con chưa dám nói. Con muốn nói rằng con yêu má và thật sự xin lỗi má nhiều lắm. Có nhiều lúc con cảm thấy vô cùng buồn tủi khi không có ai để tâm sự nỗi niềm, rất muốn tâm sự cùng má nhưng lại không dám nói, con cũng không hiểu tại sao nữa. Hôm nay, khi dự lễ tri ân cha mẹ tại Liên Hoa Tịnh Viện, con đã khóc rất nhiều khi nghe những câu truyện vô cùng cảm động về tình mẹ, tình cha. Song song theo đó, con cảm thấy rất nhớ ba, nhớ má, trong đầu con hiện lên những hình ảnh của mẹ, của ba thì nước mắt con lại tung trào. Con còn muốn viết nhiều lắm cơ, nhưng thời gian lại không cho phép, cho nên con chỉ viết được như vầy. Cuối cùng, con muốn nói lời cảm ơn, xin lỗi đối với mẹ, và con sẽ luôn luôn yêu mẹ! I LOVE YOU SO MUCH! <3 <3 <3
PHẠM THỊ HỒNG NHUNG
KHÓA TU MÙA HÈ 2017